Năm nay bố của Hà Vy phải trực hết mấy ngày tết. Mẹ cứ
trăn trở ngược xuôi, không biết nên thế nào cho hợp lý. Để bố ở lại đây một
mình thì không được, mà không về quê thì áy náy, cuối năm là dịp để gặp lại
đông đủ cả nhà.
Gần tết, thời tiết rét buốt đến cắt da cắt thịt, lại còn
mưa. Nước mưa như những mũi kim lao thẳng vào mặt người đi xe máy, thấm dần lên
mặt, qua da, hòa với dòng máu nóng khiến toàn thân thêm tím tái.
Nghĩ cảnh mưa rét thế này về quê sớm cũng chẳng đi chơi
đâu được, bố thấy thương hai mẹ con nên chưa đưa ra ý kiến. Mẹ Vy muốn bàn lùi
nhưng rồi mường tượng cảnh sum họp cùng gia đình, thấy con gái cũng háo hức
khoe khắp nơi là sắp được về quê đón tết, mẹ liền gạt âu lo, quyết định nghỉ
phép để cả nhà cùng về quê sớm. Báo tin về quê, ông bà ai cũng phấn chấn, khấp
khởi chờ các con về.
Bà nội Vy niềm nở đón cả nhà và tươi cười giải tỏa những
lo lắng của mẹ: “Đi trước thiên hạ cũng hay, mua cái gì cũng thong thả, không
phải chịu cảnh “tranh cướp” ”. Qua ngày ông Công ông Táo, không khí tết Nguyên
đán đến gần lắm rồi, chợ quê náo nhiệt ra trò. Nhìn đám quà bánh bố mẹ khệ nệ
mang về, bà chẹp miệng: “Tha lôi làm gì cho lỉnh kỉnh, rét mướt thế này”. Nhưng
bà có vẻ vui, của một đồng nhưng công một nén, ai đến bà cũng khoe “của nhà con
Vy mang về, ăn đi, ngon lắm!”.
Nghỉ ngơi một chút rồi cả nhà bắt tay vào việc thu dọn
nhà cửa, chăm sóc cây cối. Ông chọn bê từ ngoài vườn vào một chậu quất, quả lúc
lỉu màu da cam tươi mắt, lau sạch đất cát bám vào rồi rải một lượt sỏi trắng
lên. Ông còn mua cành đào ít hoa nhưng thật nhiều lộc, “lộc đầu xuân sẽ mang đến
hạnh phúc may mắn cho đại gia đình”, ông cười bảo vậy.
Lá dong được bà mua từ mấy hôm trước, Vy săm sắn cùng mẹ
mang ra sân giếng rửa sạch, cóng buốt tay nhưng nước giếng múc lên thì ấm hẳn,
còn có cả khói làm cô bé ngạc nhiên hỏi mẹ vì sao. Sau đó Vy lăng xăng bên người
lớn để học gói bánh chưng, được nghe bà kể về sự tích Lang Liêu dâng lễ khiến
Vy thích thú và càng háo hức muốn tự tay gói cho bằng được.
Vy còn tò mò muốn học làm chả, giò cùng bà nội, chủ yếu
là để nghịch vì ít cái chơi, do các anh chị đều đi học hết, chẳng ai nô đùa
cùng.
Đồ ăn thức uống đã được chuẩn bị tươm tất cả nhà Vy cùng
chung vui bên mâm cơm đầy đủ các món để thắp hương, cúng tất niên báo cáo xin
phép ông bà, tổ tiên. Chẳng hiểu có phải thương nhà Vy không mà tiết trời trở
nên quang quẻ, đẹp đẽ. Trải qua những ngày u ám gió rét mưa phùn của mùa đông,
mới thấy tia nắng xuân ý nghĩa như thế nào khi khiến lòng người thêm phần ấm
áp.
Mắt ông bà cứ long lanh niềm vui khi con cháu về đông đủ,
chẳng ai nhắc kỹ làm gì việc ngày kia nhà Vy lại quay về để bố đi trực. Với họ
khi con cháu tụ tập lại và vui vẻ cười nói thì đó chính là tết rồi.
Ông bà nội và cô chú hẹn mùng 2 hoặc mùng 3 sẽ đến đón tết
cùng nhà Vy cho vui.
Trước hôm cả nhà lên đường trở lại đơn vị, bố mẹ dẫn Vy
đi một vòng quanh làng chúc tết, mừng tuổi các cụ, các ông các bà và trình bày
lý do. Vy lại được lì xì, chúc thêm tuổi mới, khỏe mạnh, chăm ngoan. Thế nên
năm nào cô bé cũng mong ngóng năm mới. Tết năm nay đến với Vy sớm nhưng không
kém phần trang trọng, đậm đà tình thân. Vẫn là tết sum vầy đó thôi.
Theo Dân Trí