“Là vợ chồng, lại có một đứa con, nếu không còn tin
tưởng nhau nữa sao không làm đơn ly dị mà bị cáo lại hành động như vậy?”, vị
chủ tọa chậm rãi hỏi. Im lặng hồi lâu rồi khẽ quay người tìm bóng vợ, người phụ
nữ có khuôn mặt dễ nhìn với đôi mắt to nhưng ráo hoảnh... Người đàn ông kể với
tòa rằng chính vợ của nạn nhân và hàng xóm cũng nhiều lần nói về mối quan hệ
bất chính này... “Và thật sự tôi chỉ muốn làm cho anh ta sợ mà từ bỏ ý định chứ
đâu ngờ lại xảy ra cớ sự”, người thợ máy nói.  |
| Bước xuống bậc tam
cấp của sân tòa chiều hôm ấy, ai đó đã chắc lưỡi buông câu ta thán: “Dường như
ông trời ở cao quá... Lại thêm một thiên thần nữa có lẽ đang sắp lấm lem bụi
trần gian!” |
Luật sư bào chữa miễn phí cho bị can kể:
“Sáng hôm ấy, sau khi đưa vợ cùng đứa con gái bé bỏng đi ăn, quay ra đi làm thì
người đàn ông thợ máy nhìn thấy xe ông thầu khoán đang chạy vào quán của vợ
mình. Máu nóng bốc lên. Tạt qua nhà lấy con dao lận vào người, người đàn ông
mau chóng lộn ngược lại quán để mong “bắt quả tang”. Vừa nhác thấy bóng người
đàn ông, ông chủ thầu vội vã lên xe máy và nhờ vậy mà nhát dao đâm trợt vai. Gã
thợ máy không buồn đuổi theo mà lầm lũi bỏ đi. Ông chủ thầu bèn quay lại rồi
xáp vô... Cây muốn lặng mà gió chẳng dừng. Xô xát xảy ra chớp nhoáng với những
nhát dao hận thù xả xuống ông thầu khoán. Sau đó, người đàn ông thợ máy buông
dao và lầm lũi đến công an phường đầu thú. Ông thầu khoán tắt thở trước khi
được đưa đến bệnh viện...”.
Những
hàng xóm của bị cáo, trong thời gian chờ đợi nghị án, đều trách cứ người đàn bà
ham tiền phụ nghĩa. Bị can vốn là đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi từ nhỏ, lớn lên trong
xóm nghèo, nơi mà tình làng nghĩa xóm luôn đùm bọc nhau cho những phận đời cơ
nhỡ. Nhất gái hơn hai, nhì trai hơn một. Ông bà nói vậy nên khi hay tin đứa bé
mồ côi ngày nào giờ là chàng trai có nghề thợ máy đang thương cô gái lớn hơn
mình 2 tuổi, xóm giềng đều vun vén cho tình yêu của họ. Một tiệc cưới nho nhỏ
ra mắt mọi người. Ai cũng vui mừng khi thấy người vợ đầu ấp tay gối phụ chồng bằng
một quán nước nho nhỏ. Rồi một đứa con ra đời càng khiến cho cả xóm thêm vui,
dĩ nhiên anh chàng thợ máy là hạnh phúc nhất. Bao nhiêu tình thương mà một thời
đứa trẻ côi cút ước ao đều được người cha dồn hết vào đứa con bé bỏng.
Không lâu sau đó, trong số khách đến với quán
nghèo nhưng đầy ắp tình thương yêu ấy có một ông thầu xây dựng, lớn hơn bà chủ
quán vài tuổi. Và, lẽ dĩ nhiên túi tiền cùng vẻ sành sỏi đời của ông chủ thầu
luôn hơn hẳn sự lấm lem dầu mỡ của anh chàng thợ máy. Rồi chẳng biết tự bao giờ
người ta thấy ông thầu khoán năng đến quán gặp bà chủ “gái một con” này hơn.
Thường những lúc ấy là thời gian mà người chồng tất bật mưu sinh. Không rõ ai
là lửa, ai là rơm, song tiếng xầm xì bắt đầu lan cả xóm về chuyện trên dâu dưới
bộc. Tội nghiệp người chồng hiền lành, dẫu tin vợ đến mấy song cứ nghe mãi lời
ong tiếng ve cũng phải đâm ra ngờ vực. Đúng là thiếu lửa làm sao khói bốc lên.
Phũ phàng hơn, cô vợ không giấu giếm chuyện tình ý với ông chủ thầu khoán khi
được chồng mình lựa lời ướm hỏi...
Xóm giềng kể rằng, mấy mươi năm trước có một
bà mẹ trẻ đã bỏ người đàn ông lam lũ ở lại cùng với đứa con trai còn bé xíu. Gà
trống lầm lũi nuôi con mà không hề nhắc chút nào đến người mẹ đang vui vầy tình
cảm mới ở đâu đó. Cậu bé lớn lên cũng bị lây luôn tính ít nói và chịu khó chịu
khổ của cha mình. Thế nhưng trong sâu thẳm con tim, cậu luôn khát khao một mái
ấm thật bình dị mà cả quãng đời thơ ấu cậu bé không hề biết đến, họa hoằn lắm
cũng chỉ được loáng thoáng nhìn thấy ở nhà hàng xóm; để rồi cảm nhận với thân
phận đứa con bị mẹ bỏ rơi, cậu càng thêm nghẹn ngào khi vẳng đâu đó giọng ầu ơ
ngọt lịm của tiếng mẹ ru con mà trưa nào cậu cũng được nghe ở lối xóm. Chắc có
lẽ sự thiếu thốn tình mẫu tử đã khiến đứa trẻ ấy giờ là chàng thợ máy, sợ cô
công chúa bé bỏng của mình cũng lâm vào tình cảnh ấy... Nuốt cục giận xuống, gã
đàn ông “có sừng” bèn ngọt nhạt khuyên nhủ vợ. Tất cả cũng vì không muốn đứa
con gái thiên thần lặp lại tình cảnh của chính cha nó mấy mươi năm trước. Chỉ
có một điểm khác: người mẹ ấy không bỏ đi và cũng không chịu “xa lánh” ông thầu
khoán, vốn cũng là chỗ bạn bè với chồng mình...
“Bị cáo có một suy nghĩ mong Hội đồng xét xử
chấp nhận, từ nhỏ bị cáo đã sống thiếu tình mẹ vì bà ấy bỏ đi theo người đàn
ông khác. Hơn ai hết bị cáo thấu hiểu được nỗi đau của một đứa trẻ sống thiếu
thốn tình cảm như thế nào. Vì vậy, khi gia đình xảy ra chuyện, bị cáo chỉ có
mong muốn giữ được hạnh phúc cho con của mình, bị cáo không muốn nó sống thiếu
mẹ hay thiếu cha...”. Người đàn ông kể với tòa rằng, chính vợ của nạn nhân và
hàng xóm cũng nhiều lần nói về mối quan hệ bất chính này... “Thật sự bị cáo chỉ
muốn làm cho anh ta sợ hãi mà từ bỏ ý định chứ đâu ngờ lại xảy ra cớ sự
vậy...”, người thợ máy nói trước vành móng ngựa. Lúc này, bầu không khí bỗng
ngột ngạt đến khó thở.
Có tiếng khóc rấm rứt, những giọt nước mắt
đang lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ của vợ nạn nhân. Nhưng ở vợ của bị cáo vẫn
chỉ là khuôn mặt lạnh lùng. Phiên tòa kết thúc. Người đàn ông 32 tuổi đó đã gục
xuống chân vành móng ngựa khi nghe mức án chung thân về hành vi “giết người”
của mình. Từng bước khó nhọc theo chân cảnh sát tư pháp, anh nhoài người nhắn
gửi với vợ: “Hãy cố gắng nuôi con thật tốt và nói với nó rằng ba rất yêu
con...”. Mãi đến lúc này, xóm giềng đến dự phiên tòa mới thấy mắt người vợ ngấn
lệ.
NGUYÊN CAO