Những nạn nhân trong vụ 11/9 đã
có những phút cuối cùng trong cuộc đời theo cách khác nhau, nhưng có một điểm
chung là sự xúc động tột cùng và mỗi câu chuyện đều có thể dựng thành phim.
Hầu hết trong số gần 3.000 người
thiệt mạng trong vụ 11/9, khi 4 chiếc máy bay chở khách bị cướp rồi lao vào
tháp đôi Trung tâm Thương mại Thế giới (WTC), Lầu Năm Góc và một cánh đồng ở
bang Pennsylvania, đã chết trong đơn độc, không có người thân nào ở bên cạnh.
Tuy nhiên, nhờ có sóng radio từ
các máy liên lạc trên máy bay, những chiếc điện thoại di động, điện thoại tại
các văn phòng ở tháp đôi WTC, hay thậm chí ngay cả điện thoại trả tiền trên
những chiếc phi cơ bị cướp, những số phận bi đát ấy vẫn còn có cơ hội để gửi
thông điệp cuối cùng tới thế giới bên ngoài.
 |
| Tấm hình cho thấy khói bốc lên từ tòa tháp đôi WTC, với tiền cảnh là
tòa nhà Empire State
ở New York. |
>>> Các căn cứ quân sự Mỹ báo động trước kỷ niệm 11-9
Melissa Doi, một nữ quản lý 32
tuổi của IQ Financial Systems và làm việc trên tầng 83 tại Tháp Nam của WTC, đã
nói chuyện được với các đội cứu trợ khẩn cấp trong ít nhất 4 phút. Giọng nói
run rẩy đầy khiếp sợ của Doi đối lập với giọng trả lời ít cảm xúc và rành mạch
như đã được lập trình sẵn của nhân viên trực tổng đài. Người ta có thể thấy sự
lo sợ đến nghẹt thở của cô khi nghe lại đoạn đối thoại.
"Tôi sắp chết, phải
không?", Doi nấc nghẹn. Nhân viên trực tổng đài đáp lại bằng những từ
"không" liên tiếp. "Tôi sẽ chết", Doi lại nói. "Thưa
bà, xin bà hãy cầu nguyện", người trực tổng đài cố gắng trấn an người phụ
nữ 32 tuổi. "Lạy Chúa", Doi thốt lên. Đoạn đối thoại kết thúc không
lâu sau đó, khi Doi khóc nấc lên trong sự hoảng sợ tột cùng: "Cứu!"
Trong số những cuộc gọi cầu cứu
không đem lại kết quả, có một cuộc điện thoại từ máy di động của nhà tư vấn bảo
hiểm Kevin Cosgrove, ngay khi văn phòng của ông ở tầng thứ 99 tại Tháp Nam bắt đầu
rung chuyển.
"Ôi trời ơi..... !",
Cosgrove, phó chủ tịch của công ty môi giới Aon Corp, hét lên lúc 09h58 sáng
ngày 11/9/2001. Sau đó, giọng nói của ông dần biến mất, giữa những tiếng gãy đổ
khi cả toà tháp đang dần sụp xuống. Đường dây sau đó bị ngắt.
Những hành khách và thành viên
phi hành đoàn trên 4 chiếc máy bay chở khách cũng có những nỗ lực cuối cùng để
cố gắng níu kéo sự sống.
Nữ tiếp viên hàng không dũng cảm
Betty Ong, trên chuyến bay số hiệu 11 của hãng American Airlines từ Boston, đã
gọi cho điều hành mặt đất, bình tĩnh mô tả việc hai đồng nghiệp bị đâm như thế
nào, và thông báo "buồng lái không trả lời điện thoại".
"Tôi nghĩ chúng tôi đang bị
không tặc tấn công", Ong nói lúc 8h19. Chưa đầy nửa giờ sau, Ong và những
người còn lại trên chiếc máy bay biến mất trong quả cầu lửa ở Tháp Bắc của WTC.
Alice Hoagland, mẹ của hành khách
Mark Bingham trên chuyến bay số hiệu 93 của hãng United Airlines, đã cố gắng
gọi cho con trai của bà sau khi xem được những tin tức gây sốc về những vụ tấn
công nhằm vào tháp đôi WTC. Thế nhưng, Bingham không trả lời. Chẳng còn cách
nào khác, Hoagland nói với giọng đầy bình tĩnh của một người mẹ: "Hãy cố
gắng giành lại quyền kiểm soát chiếc máy bay... Tìm thêm vài người và làm tất
cả những gì có thể để giành lại nó." Bà nói thêm "Con yêu của
mẹ".
Bingham được tin là người dẫn đầu
một nhóm các hành khách chống lại những kẻ không tặc, dẫn tới việc chiếc máy
bay lao xuống một cánh đồng ở bang Pennsylvania.
Đây là một kết cục ít tồi tệ hơn rất nhiều so với việc chiếc phi cơ đâm vào một
mục tiêu khác tại thủ đô Washington.
Ngồi trên chuyến bay mang số hiệu
175 của hãng United Airlines, chỉ vài phút trước khi nó lao vào Tháp Nam của WTC,
Brian Sweeney cũng để lại một thông điệp cho vợ của mình là cô Julie.
Sau khi tiếng máy trả lời tự động
vang lên "Tin nhắn một!", những từ ngữ cuối cùng của Sweeney được
truyền tải một các giản dị nhưng đầy xúc động. "Nghe này, anh đang ở trên
một chiếc máy bay vừa bị không tặc cướp quyền kiểm soát", Sweeney nói.
"Anh chỉ muốn em biết rằng anh yêu em vô cùng. Anh muốn em sống tốt và
hạnh phúc. Cả bố mẹ của anh và mọi người khác cũng thế. Anh yêu em biết
bao."
Phần lớn các gia đình của những
nạn nhân đã không thể có cơ hội để nói từ biệt với người thân yêu của họ. Trong
phần lớn các ca tử nạn tại WTC, nhiều gia đình thậm chí không thể nhận diện được
phần thi thể còn lại của người thân.
Nhưng việc có thể trao đổi vài
câu với người thân trước khi thảm họa xảy đến dù là một may mắn nhỏ nhoi, nhưng
cũng khiến những người ở lại chịu đựng nỗi đau theo một cách khác.
Beverly Eckert nhớ lại cô đã hạnh
phúc như thế nào khi nhận được một cuộc gọi của chồng sắp cưới, Sean Rooney,
vào khoảng 9h30 trong cái ngày định mệnh ấy. Khi đó, cô nghĩ rằng vị hôn phu
của mình đã thoát khỏi văn phòng của anh trên tòa tháp đôi.
"Nhưng anh ấy nói với tôi
rằng đang ở tầng thứ 105, và ngay lúc đó tôi hiểu ra rằng Sean sẽ không bao giờ
có thể về nhà được nữa", Eckert nghẹn ngào kể lại trên tạp chí New York. "Sau
những phút dài nói chuyện, anh ấy thì thầm "Anh yêu em rất nhiều. Rồi tôi
bỗng nhiên nghe thấy một tiếng nổ lớn."
Khi ấy, chồng của Eckert vẫn còn
sống, nhưng cả hai cùng biết rằng tiếng động đó phát ra vì nguyên nhân nào. Tòa
tháp đang bắt đầu sụp xuống. "Tôi đã liên tục gọi tên anh ấy trong điện
thoại. Sau đó, tôi ngồi xuống sàn và ôm chặt điện thoại vào lòng."
Theo VNE